SAVIÔ VỚI CHA DON BOSCÔ
Giữa thành phố lớn và văn minh, cha Don Boscô-cha sở Torinô, đã mở một học đường dành riêng cho trẻ nghèo. Nơi đây, đã có nhiều trẻ trở thành linh mục. Saviô cũng ước thế, mong đượ dâng mình cho Chúa. Cậu đã tin tưởng, và ký thác cuộc đời trong tay vị linh mục giáo sư của cậu. Trong cuộc hành trình về Tôrinô, linh mục này đã nói chuyện với cha Don Boscô: "Con xin giới thiệu với cha Louis đệ Gongiaga tức là Dominicô Saviô. Con rất hài lòng về cậu này". Cha Don Boscô trả lời: "Cha gửi nó lại đây, trong kỳ hè này tôi sẽ xem...."
Hè đó là năm 1854, Saviô đúng 12 tuổi. Thứ hai đầu tháng 10, đang khi cha Don Boscô tới Becchi, quê của cha, liền gặp cậu bé lẻo đẽo bên cha nó, vẻ mặt đơn sơ và tươi tỉnh. Cha Don Boscô hỏi:
- Tên con là gì?
- Thưa cha, con là Dominicô Saviô, ở Mondoniô, giáo sư của con đã thưa chuyện với cha ở Tôrinô.
- Có, cha đã biết.
Cha Don Boscô còn hỏi cậu về việc học, gia đình, và những dự định của cậu, cậu đã trả lời hết mọi câu. Kết chuyện, Saviô khẩn khoản xin:
- Thưa cha, cha cho con về Tôrinô với.
- Được lắm, cha sẵn sàng cho về...Con như tấm vải ở trong tay cha mà!
- Thưa cha, cha dùng vải này làm gì?
- Cha dùng vải này để may một chiếc áo tuyệt đẹp dâng lên tòa Chúa.
- Vậy, thưa cha, cha là thợ may sao!-Saviô vui vẻ lặp lại--Còn con là tấm vải! Cha dùng con! Và, thưa cha, nếu cha muốn, con sẽ là linh mục của Chúa.
- Đúng, nhưng trước tiên, cha phải xem con có thể học được không đã. Con hãy cầm lấy cuốn sách đây, học thuôc lòng trang này. Sáng mai, con tới đọc cha nghe thử nhá.
Cậu bé nhận lấy cuốn sách và đi về một góc. Sau 8 phút, cậu tới gần cha Don Boscô, đang nói chuyện với cha cậu và thưa một cách đơn sơ:
- Thưa cha, nếu cha cho phép, con xin đọc bài.
Và cậu bắt đầu đọc, không vấp một chữ, hơn nữa, cậu còn cắt nghĩa những ý nghĩa sâu xa của các câu khó hiểu. Cha Don Boscô vui vẻ nói:
- Con đọc bài sớm, còn cha, cha cũng trả lời sớm cho con. Cha sẽ đem con về Tôrinô. Từ giờ này, con là con của cha, nghe chưa Saviô?
Không nén nổi niềm vui, Saviô cầm tay cha Don Boscô--theo tục của xứ cậu--hôn đi hôn lại và nói:
- Thưa cha, con sẽ ngoan ngoãn. Con xin hứa với cha: không bao giờ con dám làm phiền lòng cha.
Thực vậy, trong suốt 3 năm trời, cha Don Boscô không phải mất một lời nào quở phạt Saviô và còn lấy Saviô làm gương cho các bạn của cậu.
Thu xếp xong, Saviô trẩy đi Tôrinô. Tới khu phố Valdoccô, nơi cha Don Boscô trú ngụ, Saviô lên thẳn nhà cha. Cậu đã gặp cha ở bàn giấy. Giữa lúc cha con trò chuyện, bổng nhiên đôi mắt Saviô ngừng chập, nhìn thẳng lên tấm bia lớn có ghi câu Thánh Kinh "Đamihi animas, Coetera tolle". Lúc đó, Saviô mới biết đọc tiếng Latin thôi, chưa thể hiểu được ý nghĩa, cậu thành thực hỏi cha:
- Thưa cha, câu đó nghĩa là gì?
- Câu đó, nghĩa là: "Lạy Chúa, Chúa cho con nhiều linh hồn, còn mọi sự phó thác tất cả nơi Chúa".
- Thưa cha con hiểu. Như thế, không phải là người buôn bán vàng bạc, nhưng là người buôn bán linh hồn, phải thế không cha? Trời ơi, cha đi tìm cho con chứ.
Và từ đó, Saviô đã làm mọi việc để tu luyện tâm hồn thêm thánh thiện. Dưới ánh sáng mặt trời công chính, Saviô đã trở thành bông huệ nức hương trong vườn của cha Don Boscô.
Trong những năm sống bên cha Don Boscô, Saviô đã phó thác nơi cha mọi sự và cha cũng hiểu hết mọi tình trạng tinh thần và thể xác của Saviô. Saviô còn có lòng yêu thích sống gần cha Don Boscô trong giờ chết, cũng như sau khi đã về trời. Trong ngày liệt giường, Saviô mắt đăm chiêu nhìn cha và khẻ thưa: "Lạy cha, từ Thiên cung, con có thể trở lại trần gian được không?" Cha đã âu yếm trả lời: "Ồ, được lắm chứ, nếu Chúa cho phép".
Về sau, hình như Saviô đã xin được phép đó ít nhất là hai lần. Cuộc viếng thăm đầu tiên, rất nhanh chóng và không đáng kể, đã xảy ra ngay tại Mônđôniô khoảng một tháng sau khi thánh trẻ qua đời. Lần thứ hai, Saviô về thăm cha Don Boscô tại trường trung học Lanzô gần tỉnh Tôrinô. Lần này câu chuyện của hai thầy trò kéo dài hàng giờ....
Chính cha Don Boscô thuật lại đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra trong năm 1876: "Đêm mồng 6 tháng 12, tôi vừa thiu thiu ngủ, bỗng thấy mình như đang ở trên một đỉnh đồi cao sát cạnh một bình nguyên bát ngát, xanh rờn như mặt biển lặng. Phía trước, tôi thấy một khu vườn tráng lệ, đầy hoa thơm cỏ lạ. Cành cây óng ánh như kim cương, lá cây rực rỡ như vàng thiếp. Giữa những đám cây cổ thụ um tùm, nhô lên những dinh thự nguy nga, những lâu đài lộng lẫy. Và đang khi say mê ngắm những ngôi nhà đó, tôi lẩm bẩm: "Chà, giá như tôi được một ngôi nhà như thế cho các con cái tôi thì sung sướng biết bao!"
Hồn còn đang ngây ngất trước những cảnh đẹp đó, thì bỗng đâu vang lên khúc nhạc mê ly do muôn ngàn phím tơ hòa nhịp. Tiếp theo là một bài ca vịnh được trình diễn bởi một ca hội đông vô kể với giọng hát du dương, thánh thoát chưa từng nghe thấy nơi dương gian. Đang lúc hồn còn lắng theo tiếng nhạc mê ly, thì kìa một đoàn thiếu niên từ đâu tiến đến gần tôi. Trong đó tôi nhận ra phần đông là học sinh quen biết của tôi, nhưng cũng có những trẻ tôi chưa thấy bao giờ. Thiếu niên dẫn đầu đám rước kỳ lạ ấy chính là Đôminicô Saviô. Khi đám rước chỉ cách tôi chừng mười bước thì tiếng nhạc bỗng ngừng bặt và một mình Saviô tách ra khỏi đoàn tiến sát lại gần tôi. Saviô mặc chiếc aó trắng dài, dát đầy những hạt kim cương óng ánh. Chung quanh lưng thắt một chiếc đai đỏ nạm ngọc. Từ cổ rủ xuống một tràng hoa rực rỡ sáng cả gương mặt xinh tươi. Trên đầu sáng chói một vòng hoa tươi thắm và làn tóc mây chấm phủ đến sát cổ. Những thiếu niên theo sau cũng trang phục tương tự như thế.
Đang khi tôi kinh ngạc nhìn trừng trừng, chẳng nói lên được nữa lời, thì bỗng Saviô phá lên cười làm tan bầu không khí trấm lặng: "Trời ơi, cha không còn là cha Don Boscô nữa. Don Boscô trước vốn không sợ chi hết cơ mà! Sao cha có vẻ kinh hãi và chẳng nói chẳng rằng gì vậy?"
- Cha biết nói gì--tôi lẩm bẩm--con là Saviô phải không?
- Vâng con đây! Thế cha chưa nhận ra con sao?
- À...nhưng không biết cha đang ở đâu vậy nhỉ?
- Cha đang ở nơi quê hương đầy hạnh phúc.
- Vậy ra đây là nơi Chúa thưởng công các kẻ lành?
- Không, thưa cha không, đó chỉ là một hình ảnh của Thiên Đàng thực sự đấy thôi!
- Cha cứ tưởng đây chính là Thiên Đàng.
- Thiên Đàng đẹp lắm, đẹp đến nỗi không ai trên trần gian trông thấy mà không chết ngất đi.
- Còn hạnh phúc của con trên Thiên Đàng thế nào?
- Tả làm sao được, thưa cha! Phải lên đấy mới hiểu được...chúng ta sống với Chúa nhân từ...Chỉ nói được có thế thôi!
Khi đã hoàn hồn lại một chút, tôi mới hỏi Saviô:
- Tại sao con lại mặc chiếc áo trắng dài như thế?
Saviô không trả lời, nhưng các bạn hữu đứng đằng sau đồng thanh hát vang: "Họ đã giặt chiếc áo dài của họ trong máu Con Chiên". Và tôi hiểu ngay rằng đó là hình ảnh sự trong sạch Saviô. Tôi lại hỏi tiếp: "Tại sao con thắt lưng bằng chiếc đai màu đỏ?" Saviô vẫn im lặng và cả hội lại vang lên: "Họ trinh khiết và Con Chiên đi đâu, họ theo đi đấy". Và tôi hiểu rằng câu đó nhắc lại biết bao những hy sinh mà thánh trẻ của tôi đã trải qua để gìn giữ đức trinh sạch. Tôi lại hỏi tiếp: "Và tất cả những thiếu niên đi sau con là ai?" Vẫn một điệu hát như trên, các thiếu niên trả lời: "Họ sống như những Thiên Thần của Chúa trên trời". Sau cùng tôi hỏi: "Nhưng tại sao con lại dẫn đầu các chúng? Hình như con không phải là người nhiều tuổi nhất mà!" Lần này Saviô lên tiếng: "Không, con nhiều tuổi nhất mà!" Chắc chắn qua câu đó Saviô muốn nói rằng, mình trội vượt anh em chúng bạn trên đường thánh thiện. Và Saviô trả lời tiếp: "Và đây, con là sứ thần Thiên Chúa sai đến cùng cha".
Sau khi đã truyện trò khá lâu, Saviô mới trao cho tôi một bó hoa kỳ lạ và nói: "Cha hãy xem kỹ những bông hoa này! Chúng tượng trưng những nhân đức được Chuá ưa thích hơn cả. Cha hãy trao cho các con nhỏ của cha những bông hoa đó, những bông hoa sẽ đem lại hạnh phúc sau này".
Nhìn ngắm một hồi lâu, tôi thấy trong bó hoa nhiệm mầu đó có những loại hoa hồng, hoa tím, hoa layơn, vài bông lúa, mấy bông huệ và dăm ba nhánh trường sinh. Tôi bảo Saviô cắt nghĩa từng hoa, Saviô cắt nghĩa minh bạch cho tôi. Tiếp đến Saviô báo cho tôi biết trong năm tới sẽ có 6 học sinh trong trường qua đời và sinh mệnh của Đức Thánh Cha đương thời cũng sắp kết liễu. Sau cùng Saviô trối cho tôi ba tờ giấy, trong đó có ghi tên tất cả những học sinh đang sống trong trường và cho biết tình trạng tâm hồn của mỗi trẻ.
Sau cùng, một làn sương mù lan toả chung quanh tôi và thị kiến lạ lùng của tôi biến mất. Đồng thời một tiếng sét nổ vang khiến tôi bàng hoàng tỉnh giấc và nhận thấy mình đang nằm trên giường...
Ngày hôm sau, tôi cho gọi mấy học sinh có ghi tên trong những tờ giấy để xem thử ra sao. Tôi nhận thấy rằng giấc mơ của tôi hoàn toàn đúng với sự thật".
- Tôi xưng tội luôn và chịu lễ mọi ngày cha giải tội cho phép;
- Tôi muốn thánh hóa mọi ngày lễ;
- Bạn thân của tôi là Giêsu và Maria;
- Thà chết còn hơn là phạm tội.
Những quyết định anh dũng này, Saviô đã tự mình viết, và đã giữ suốt đời. Và cũng chính vì giữ chu toàn nên đã trở nên một vị thánh.
Để đẹp lòng Chúa hơn, cậu định mỗi ngày trong tuần có một ý chỉ riêng biệt. Cậu lại ghi trong sổ tay:
"Ý chỉ chịu lễ:
- Chúa nhật: kính Chúa Ba Ngôi
- Thứ hai: Cầu cho các ân nhân thiêng liêng hiện còn sống.
- Thứ ba: Kính thánh Đôminicô quan thầy và Thiên Thần bản mệnh.
- Thứ tư: Cầu cho kẻ có tội trở lại
- Thứ năm: Cầu cho các linh hồn nơi luyện hình.
- Thứ sáu: Kính nhớ sự thương khó Chúa.
- Thứ bảy: Kính dâng Mẹ đồng trinh.
Và ngày nào, cậu cũng cố gắng dâng tất cả việc lành về ý chỉ đó.
Tâm hồn cậu luôn kết hợp với Chúa, đến nỗi có lần như hồn đã lìa xác để kết hợp với Chúa: một hôm xảy ra sự kiện lạ là không thấy Saviô dùng điểm tâm, vào lớp và tới bữa cũng không thấy. Nhưng sáng sớm hôm sau cậu đã ra khỏi phòng ngủ, đi lên nhà nguyện dự lễ và chịu lễ. Sau lễ, học trò đi xuống cả. Còn một mình Saviô quý lặng lẽ sau bàn thờ --nơi ít người để ý tới, đôi bàn tay nhỏ xanh nhợt che lấy mặt.
Tới khi anh em vào lớp học, giáo sư hỏi tới cậu, thì tất cả đều bỡ ngỡ vì không thấy bóng Saviô ở lớp. Trưa, vào nhà cơm, anh em nhớn nhác nhìn cũng chẳng thấy Saviô. Riêng một mình cha Don Boscô đoán được hiện trạng đó và nói: "Không thấy ở sân chơi, lớp học, chắc là còn ở nhà nguyện". Rồi chính cha đi lên nhà nguyện. Thoạt nhìn không thấy ai cả....Đi lại phía sau ca hội, cha thấy Saviô đang đứng yên lặng, tay phải tì lên yên sách, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía nhà tạm. Động lòng, cha Don Boscô gọi: nhưng không một tiếng trả lời. Cha tiến lại, động vào vai....Cậu học trò nhỏ lìa cỏi trời và nhìn thẳng vào mặt cha của mình, với vẻ mặt bỡ ngỡ:
- Sao ạ, lễ hết rồi hả cha?
- Hết rồi, cha Don Boscô vừa trả lời vừa chỉ, con trông kìa...hai giờ trưa rồi...Đi ăn mau...Và nếu anh em con có hỏi con ở đâu, con trả lời rằng đi làm việc theo ý cha dạy.
Một mình chưa đủ, Saviô còn muốn cho hết mọi người phải có lòng tôn kính và yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể. Một buổi sớm kia, đang đi tới trường, giữa đường cậu gặp linh mục đang mang "Mình Thánh" cho kẻ liệt, cậu liền quỳ xuống cunh kính; nhưng trong lúc đó, trước mặt cậu, một quân nhân vẫn đứng yên như bình an vô sự. Làm thế nào cho họ quỳ được? Nói chăng? Lời nói của trẻ vô ích đối với họ. Nhưng nhờ sáng trí và nhờ Chúa chỉ dẫn, Saviô không nói một lời, nhã nhặn rút chiếc khăn tay trải xuống đất trước mặt quân nhân, làm như chiếc thảm nhỏ. Hiểu bài học, quân nhân mỉm cười quỳ xuống. Ông không quỳ lên chiếc khăn trái lại đã quỳ trên bờ cỏ còn đầy bụi sương mai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét