“Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con…”
Ngày hôm nay chúng ta cùng với Giáo Hội long trọng mừng kính lễ Đức Maria Hồn Xác Lên Trời, ngày mà cả triều thần Thiên Quốc và mọi dân mọi nước hân hoan mừng kính việc Mẹ Maria, là Mẹ Thiên Chúa được ‘xum họp’ cùng với người con yêu dấu của Người trên Thiên Quốc sau khi hoàn tất cuộc sống ở trần gian này và được đưa về trời cả hồn lẫn xác.
Theo truyền thuyết thì ngay từ thuở sơ khai của Giáo Hội, hầu hết các giáo đoàn tiên khởi đều có lòng tôn kính Đức Trinh Nữ Maria, các sách Phúc Âm đều làm chứng cho điều này, rất nhiều thánh Giáo Phụ cũng tỏ lòng tôn kính Đức Mẹ, đặc biệt cho đến khi Công Đồng Êphêsô tuyên tín Đức Maria là Mẹ Thiên Chúa thì lòng tôn kính ấy được nhân lên gấp bội phần. Kể từ đó đã có nhiều thánh lễ kính nhớ Đức Trinh Nữ Maria và đặc biệt đã có nhiều thánh lễ nói về giây phút chấm dứt cuộc đời của Mẹ Maria. Hầu hết ai cũng tin rằng giây phút chấm dứt này phải thật hoàn hảo tuy rằng không ai biết chính xác việc kết thúc này như thế nào. Thế nhưng ngay từ những thế kỷ đầu người ta đã có một ngày mừng lễ “Đức Bà Ngủ” (Dormitio) để nói lên lòng tin sắt đá rằng Đức Mẹ không chết như bao nhiêu người khác, nhưng chỉ ngủ một giấc ngủ dài và trong giấc ngủ này Đức Mẹ được đưa về trời cả hồn lẫn xác. Mặc dầu đây chỉ là một giả thiết, nhưng cũng nói lên được lòng sùng kính Mẹ Maria như thế nào trong những buổi sơ khai của Giáo Hội.
Hơn thế nữa, Kinh Thánh đã nói rõ cho chúng ta biết rằng Đức Giêsu là con Thiên Chúa, đã nhập thể làm người trong cung lòng Đức Trinh Nữ Maria. Vì thế thân xác và hình hài mà Chúa Giêsu có được để làm một con người mang tên Giêsu ở Nazaret xuất phát từ đâu nếu không phải là từ Mẹ Maria. Xét về mặt thể lý, thì chính máu và thịt của Mẹ Maria đã tạo nên khuôn mặt và hình hài con người Giêsu trong chính cung lòng của Mẹ và cũng chính giòng sữa từ người Mẹ Maria đã nuôi sống con người Giêsu trong những ngày bé Giêsu mới lọt lòng mẹ, vậy thì nếu thân xác Chúa Giêsu là một phần thân xác của Mẹ thì không lẽ nào thân xác của Mẹ lại chịu cảnh hư nát trong mồ tối như bao nhiêu người khác khi con người Giêsu sống lại vinh hiển và ngự bên hữa Thiên Chúa Cha. Hay nói một cách khác không lẽ Chúa Giêsu không can thiệp cách này, cách khác để đưa người mẹ yêu dấu của mình về Thiên Quốc một cách vẹn toàn cả hồn lẫn xác sao?
Vì thế, Đức Giáo Hoàng Piô XII có lý khi Ngài viết về Mẹ Maria trong Hiến Chế Tông Tòa “Munificentissimus Deus” trong dịp Ngài công bố tín điều Đức Mẹ Hồn Xác lên trời:
“…Thế nên Đức Thánh Mẫu cao cả, ngay từ đời đời và do cùng một quyết định tiền định, đã được kết hợp với Đức Giêsu Kitô một cách huyền nhiệm, vô nhiễm khi đầu thai, đồng trinh vẹn sạch khi làm Mẹ, cộng tác quảng đại với Đấng Cứu Thế, Đấng đã chiến thắng hoàn toàn sự tội và các hiệu quả của nó, thì cuối cùng để kết thúc mọi đặc ân ngài đã được, Đức Trinh Nữ cũng đã được gìn giữ khỏi bị hư nát trong mồ để nên giống Con mình. Sau khi chiến thắng sự chết, Ngài cũng được đưa lên vinh quang trên trời cả hồn lẫn xác, nơi Ngài được sáng láng làm Nữ Vương ngự bên hữa Con mình là vua bất tử của mọi thời.”
Ngày hôm nay mừng lễ Mẹ Hồn Xác Lên Trời cũng nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng chúng ta cũng mang trong thân xác chúng ta mầm sống bất diệt và một ngày nào đó chúng ta cũng sẽ được về trời với Mẹ nếu chúng ta sống trung thành với đức tin của chúng ta như lời Thánh Phaolô đã nói: “Đức Kitô đã từ cõi chết sống lại, là hoa quả đầu mùa của những kẻ đã yên giấc. Vậy sự chết bởi một người thì sự kẻ chết sống lại cũng bởi một người. Cũng như mọi người đều phải chết nơi Adam thế nào, thì mọi người cũng sẽ được tác sinh trong Đức Kitô như vậy” (1Cor. 15-17).
Mừng lễ Mẹ lên trời cũng nhắc nhở cho chúng ta rằng Mẹ Maria cũng là một con người như chúng, tuy được đầy ân phúc, và cũng nhờ được đầy ân phúc của Đức Chúa Trời mà Đức Mẹ đã sống trọn vẹn cho Chúa. Mẹ cũng đã trải qua bao nhiêu gian truân vất vả trong suốt cuộc đời của Mẹ như bao nhiêu người chúng ta, mồ hôi và nước mắt của Mẹ cũng tuôn trào ngày đêm theo mỗi bước chân của Giêsu con Mẹ. Mẹ đã cùng Con Mẹ đau đớn sinh ra Giáo Hội trên đỉnh đồi Canvê. Như người nữ đau đớn khi sinh con mà sách Khải Huyền nhắc đến. Chính Mẹ là người phụ nữ đó, người Nữ đau đớn sinh con trước nanh vuốt con rồng đỏ, biểu hiệu của quyền lực của sự dữ, nhưng sự dữ đã chẳng làm gì được Con Bà cũng như chính bản thân Bà. Vì Con Bà thì dùng roi sắt mà cai trị muôn dân, và được mang về cùng Thiên Chúa. Còn Bà thì được Thiên Chúa dọn sẵn cho một nơi trên rừng vắng. Nơi này chính là ngai tòa của Mẹ và rừng vắng đây chính là chốn Thiên Đàng nơi mà Mẹ đang ngự trị cùng Con Mẹ là Đức Giêsu Kitô.
Ngày hôm nay Giáo Hội cũng nhắc nhở cho chúng ta một hình ảnh Maria, người Mẹ đầy yêu thương và rất bình bị của chúng ta. Khi được tin người chị họ của mình mang thai trong lúc tuổi đã cao, Mẹ đã không ngần ngại lên đường, ra đi, và đến với người chị họ của mình để tỏ lòng yêu thương, để săn sóc, và để chia sớt một phần khó khăn của người chị họ trong lúc thai nghén. Hình ảnh này cũng cho chúng ta thấy rằng con đường lên trời của Mẹ cũng chính là con đường mà Mẹ vẫn đi mỗi ngày, hay nói một cách khác Mẹ đã vạch ra cho mình một con đường lên trời bằng chính những con đường của cuộc sống mỗi ngày thường. Những con đường đi “với” chứ không phải những con đường “đi một mình”. Mẹ đã đi từng bước với Chúa, với tha nhân, và cuối đường Mẹ đã về với Chúa.
Ước gì ngày hôm nay chúng ta cùng dâng lời tạ ơn Chúa vì Chúa đã ban cho chúng ta một người Mẹ tuyệt vời, và cùng ngước nhìn lên Mẹ để xin Mẹ giúp chúng ta biết noi gương Mẹ, luôn biết sống yêu thương, luôn biết thêu dệt cuộc đời chúng ta bằng những bước đi thắm đượm tình yêu thương: yêu Chúa và yêu tha nhân. Có như vậy chúng ta chắc chắn sẽ được tái sinh trong Chúa Kitô, và về hưởng phúc thanh nhàn trên Thiên Đàng cùng với Mẹ Maria và Chúa Kitô muôn đời. Amen.
Lm Antôn Nguyễn Tin, SDD
( Sưu tầm http://www.nhachua.net )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét